Hà tất chi đợi mãi một người đã quên em?

Mưa…
Tháng 8 về…
Một mùa mới gõ cửa…
Người người vội vàng trao co nhau những ánh mắt lướt nhanh trên phố rồi mất hút giữa dòng đời tấp nập.
Cuộc sống bộn bề, chật chội những hỉ nộ ái ố cũng chẳng còn chỗ để nương mình nữa.

***

Một sớm mai, sau cơn mưa, ánh nắng hanh hao đổ loang xuống tán cây la đà cạnh cửa sổ, loang qua những đóa hoa vừa chớm nở còn đọng vài giọt mưa. Cảm giác lòng mình cứ êm ái, yên bình đến lạ. Dường như cảm giác nhẹ tênh vừa len lỏi vào nơi trái tim đang đập lên những nhịp đập thật khẽ… Thì ra mùa mới đến rồi, tháng Tám như cô gái mưa ở độ tuổi đôi mươi còn ham ngủ, vẫn đang dùng dằn, đủng đỉnh và ngang bướng.

Hà tất chi đợi mãi một người đã quên em?

Tháng Tám về.
Mùa mới gõ cửa…
Người người vội vàng trao co nhau những ánh mắt lướt nhanh trên phố rồi mất hút giữa dòng đời tấp nập.
Cuộc sống bộn bề, chật chội những hỉ nộ ái ố cũng chẳng còn chỗ để nương mình nữa.

Vụng về em lật lại từng dòng kí ức xưa tưởng chừng như trôi vào quên lãng, chợt nhận ra rằng mình đã lãng quên hạnh phúc quá lâu. Em không có ham muốn cao xa sẽ trở thành ai trên thế gian này. Em cũng không mong mình có địa vị hay những thứ phù phiếm ngoài kia. Em chỉ muốn một cuộc sống hết sức bình dị. Chính là được ở trong căn nhà nhỏ của mình, ngày ngày trồng rau, nuôi gà. Có một cửa hàng nước nho nhỏ để kiếm sống. Mỗi sáng, em sẽ pha một ấm trà chúng mình cùng uống trà ngắm bình minh. Rồi em sẽ chăm sóc những khóm hoa em mới trồng cùng anh. Mỉm cười và nói: “Anh, bình yên nè anh thấy không?”. Hạ chẳng còn đơn thuần là màu xanh cỏ dại khi chân người dẫm đạp những yêu thương màu hồng rồi vứt bỏ những kỉ niệm chúng mình vào khoảng không vô tận của nhau.

Tháng Tám ấy à, cái tháng mà mênh mang nỗi nhớ về những điều xưa cũ chưa bỏ quên. Những hoài niệm cứ rượt đuổi nhau theo một vòng luẩn quẩn của cuộc đời. Tưởng chừng như ta đang lạc giữa mớ hỗn loạn của cảm xúc không lối thoát, nhưng chỉ là chưa tìm được một cảm xúc thật sự xứng đáng cho bản thân mình mà thôi. Rồi người thương cũng hóa thành lạ trên những con phố dài, đông đúc người. Dù có vô tình chạm nhau cũng chỉ có thể vội vàng bước qua nhau về hai lối ngã. Chẳng còn cảm giác gắng gượng nữa vì trong lòng chưa thể quên đi hết những yêu thương nên đành thôi nhớ.

Có thể vì duyên mình mỏng tình mình mong manh, cho nên chuyện chúng mình mới đi vào dĩ vãng. Hôm nay ngày đầu tháng Tám, thôi thì để những ngày xưa đó ngủ yên, nhắc nhở bản thân cần lắm cái đưa tay mở lòng đón lấy những yêu thương còn đợi chờ phía trước.

Chờ đợi để được yêu thương, dù xa, dù gần, dù nhanh, hay chậm thì cơ hội vẫn luôn công bằng cho tất cả. Khi yêu thương dịu dàng gõ cửa, mong rằng em có đủ sức lực mở cửa lòng mình mà đón nhận một lần nữa.

Thanh xuân có bao giờ trở lại, hà tất chi em cứ đợi mãi một người đã quên em?

Related Posts

Những ngày đã cũ

Khi thấy cuộc thi, tôi băn khoăn, mình sẽ kể về ai, bởi dân số thế giới hiện tại là vào khoảng 7.7 tỉ và mỗi người là một cuộc…

Read more

Đợi

Đợi nhau, là thứ cuối cùng mà đất này còn có thể làm, dẫu nhiều khi không biết đợi ai và đợi để làm gì. *** Ngồi cà phê sáng…

Read more

Tình, tiền thời nay

Nhiều người cho rằng ai có nhiều tiền bạc thì người đó sẽ có hạnh phúc. Có người lại nói đàn ông có tiền cũng giống như đàn bà có…

Read more

Mái tôn rách, khóm tre xanh

Phía dưới là dòng sông êm ả, bên cạnh là khóm tre xanh mát, ở giữa chính là quán tôi. Nó mang tên Sky, có nghĩa bầu trời. Một bầu…

Read more

Sài Gòn là thành phố cô đơn

  Tôi nhớ có lần viết về Sài Gòn, bạn bảo với tôi rằng ghét Sài Gòn lắm. Lúc ấy tôi cũng chẳng để tâm đến và càng không hỏi…

Read more

Hoàng hôn của biển

Khi hoàng hôn đang dần buông xuống, ở phía chân trời xa xôi kia còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến. Những con sóng ào ạt xô…

Read more

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *