Nhớ Radio

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi.

***

Nhớ Radio

Hình như chiếc radio chỉ còn lại vất vưỡng đâu đó trong ký ức của ngày xưa. Tưởng chừng đâu quên hết rồi chứ, ai ngờ, nhắc lại cũng nhơ nhớ một thời xa xăm nào đó. Một cái thời mà người ta chong đèn dầu, rồi tụ lại nằm ngửa mặt ngoài thềm nhìn sao, để mặc cho đâu đó tiếng rè rè của chiếc radio xoa dịu hai cái lỗ tai vểnh ngược. Một khúc không khí nằm khựng, rung theo âm điệu rè rè choáng hết những cái đêm.

Sực nhớ, hồi xưa nhà tôi cũng sắm được một chiếc radio cũ. Mỗi đêm, cứ thích quây quần ngoài thềm, đưa lưng cho nếp xi măng lổm chổm lỗ. Rồi treo chiếc máy trên cao để âm thanh còn phả nhè nhẹ xuống, mịn màng, êm đềm đến kì lạ: “Đây là đài tiếng nói nhân dân Phú Yên, phát thanh từ thành phố Tuy Hòa”. Nghe sao gần gũi lắm, nghe sao thương lắm cái tiếng rè nhẹ pha tiếng rít của đêm. Rồi chợt ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, cả nhà ngủ luôn ngoài thềm, sáng tỉnh dậy nhìn nhau mà giật mình vì quên tắt cái radio, …máy chạy đến hết pin.

Ngày nay, nhiều lúc cái âm thanh trong vắt của ti vi cũng khiến người ta không khỏi hoài nghi. Đương nhiên là có tiểu sảo, nên nó mới trong thế chứ, như hồi xưa, cái radio làm gì tiếng nó được như vậy? Cái rè rè âm ấm đi vào trong con người ta lúc nào không hay, một khi thiếu nó mới chợt nhận ra mình thiếu. Rồi từ từ người ta cũng quen với cái trong vắt của ti vi nhưng mà cái tiếng không trong vắt kia cũng đã một thời làm cho bao người phải chết mê chết mệt. Họ nghe radio để thấy mình trong đó, để lỡ có nghe được một câu chuyện nào đó xúc động rồi bật ra khóc ngon lành. Họ nghe radio để nghe lại cái thời hồi xửa hồi xưa, cái thời mà gia đình còn xếp lưng ngoài thềm, cái thời mà trăng sao làm bạn. Nghe radio để nhớ lại những lúc có bão, chiếc máy oang oang không dứt: gió dập cấp 7, cấp 8. Nghe để nhớ thời đó, mưa dội bẫy con đường đất, để thấy cái lũ nhỏ cởi truồng tắm mưa.

Đâu phải nghe radio là nghe thông tin hay nghe nhạc vu vơ, nghe radio để nghe lại một khúc thời gian, một khúc không gian tưởng đâu chìm mất rồi. Nghe để được về ngày xưa, về cái thời mà con người ta lầm lũi ôm chiếc radio mà ngủ quên trong tiếng ru rè rè nhỏ nhẹ.

 

Related Posts

Những ngày đã cũ

Khi thấy cuộc thi, tôi băn khoăn, mình sẽ kể về ai, bởi dân số thế giới hiện tại là vào khoảng 7.7 tỉ và mỗi người là một cuộc…

Read more

Đợi

Đợi nhau, là thứ cuối cùng mà đất này còn có thể làm, dẫu nhiều khi không biết đợi ai và đợi để làm gì. *** Ngồi cà phê sáng…

Read more

Tình, tiền thời nay

Nhiều người cho rằng ai có nhiều tiền bạc thì người đó sẽ có hạnh phúc. Có người lại nói đàn ông có tiền cũng giống như đàn bà có…

Read more

Mái tôn rách, khóm tre xanh

Phía dưới là dòng sông êm ả, bên cạnh là khóm tre xanh mát, ở giữa chính là quán tôi. Nó mang tên Sky, có nghĩa bầu trời. Một bầu…

Read more

Sài Gòn là thành phố cô đơn

  Tôi nhớ có lần viết về Sài Gòn, bạn bảo với tôi rằng ghét Sài Gòn lắm. Lúc ấy tôi cũng chẳng để tâm đến và càng không hỏi…

Read more

Hoàng hôn của biển

Khi hoàng hôn đang dần buông xuống, ở phía chân trời xa xôi kia còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến. Những con sóng ào ạt xô…

Read more

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *